Căn bệnh gan nhiễm mỡ đã cướp mất bố tôi

Cho đến bây giờ, tôi vẫn chẳng thể nào xua tan suy nghĩ chính tôi là người đã khiến căn bệnh quái ác ấy cướp mất đi người bố đáng kính của mình.

CHỦ QUAN VÌ BỆNH GAN NHIỄM MỠ

gan-nhiem-mo-da-cuop-mat-bo-toi

Đối mặt với sự ra đi của bố do bệnh gan nhiễm mỡ gây ra là điều tổn thất lớn với tôi

Hơn một tháng qua là những ngày vô cùng khó khăn trong cuộc đời tôi. Tôi đang trải qua cú sốc thật sự, phải đối mặt với cuộc sống không còn người bố thân yêu bên cạnh. Từ lúc tôi sinh ra, tôi luôn là cô con gái bé nhỏ của bố, mẹ tôi bỏ 2 bố con tôi đi từ năm tôi có 4 tháng tuổi. Một tay bố chăm nuôi tôi khôn lớn tới ngày hôm nay. Dù năm nay đã 30 tuổi nhưng đối với bố tôi vẫn như cô con gái bé nhỏ năm nào, nếu như không có cái ngày căn bệnh quái ác ấy xuất hiện, chắc chắn rằng chúng tôi sẽ chẳng có cảnh người đi, người ở như bây giờ.

Sau khi tiễn bố về nơi xa xôi ấy, tôi giam mình trong căn nhà trống trải. Sự vắng lặng, nỗi cô đơn khiến tôi không lúc nào ngừng nghĩ về bố, về những kỉ niệm hạnh phúc ở căn nhà của 2 bố con và sự đau đớn bố kìm nén trước lúc ra đi. Mỗi khi nhớ lại hình ảnh ấy, tôi lại hoảng sợ như mình đang ngửi thấy mùi bệnh viện đâu đây, mùi thuốc, mùi hóa chất và cả sự lạnh lẽo trong những ngày cùng bố chiến đấu với bệnh tật. Và tôi, vẫn chưa lúc nào hết ân hận khi nghĩ rằng, chính sự thiếu kiên quyết của mình đã khiến căn bệnh ung thư gan cướp đi tính mạng của người cha yêu quý.

Từ lúc mẹ tôi ra đi, bố tôi đã không đi bước nữa mà quyết định ở vậy nuôi tôi khôn lớn tới tận ngày hôm nay. Bố tôi từng là giám đốc của một công ty lớn, công việc bận rộn, thường xuyên phải tiếp khách hàng, đôi khi vì những lý do công việc mà bố phải thường xuyên ăn nhậu tới khuya mới về. Vốn là người có sức khỏe yếu cộng thêm việc phải hay tiếp khách cho nên sức khỏe của bố tôi ngày một yếu dần.

Một lần, khi nhân viên đưa bố về trong tình trạng say xỉn, bố nôn thốc nôn tháo và kêu đau bụng dữ dội. Tôi liền đưa bố tới bệnh viện khám, bác sỹ kết luận bố đã mắc bệnh gan nhiễm mỡ, cần tuyệt đối tránh xa bia rượu và một số thức ăn nhiều tinh bột, dầu mỡ. Các bác sĩ cũng khuyên tôi nên chú ý thay đổi khẩu phần ăn cho ông và thường xuyên nhắc nhở với tuổi tác và sức khỏe bố hiện nay thì cần tập luyện chút thể thao.

Khi nghe bác sĩ nói vậy, tôi sốt ruột lo lắng không yên nhưng bố thì cứ cười xòa, mắng tôi suy nghĩ quá nhiều. Bố còn nói: “ Con có thấy ông nào làm sếp mà bụng không to không?, ông nào mà chẳng có bệnh. Sinh lão bệnh tử, gan nhiễm mỡ chả có gì đáng lo, chỉ là mỡ trong người bố quá nhiều mà thôi”

Tuy bố nói vậy nhưng tôi vẫn lo lắng. Mỗi sáng tranh thủ đi làm nhưng tôi vẫn chuẩn bị những món ăn đồ luộc, đồ ăn đơn giản và hàng ngày mang tới cơ quan cho bố. Rồi bữa tối, giục bố hạn chế đi nhậu nhẹt và về ăn cơm. Nhưng cũng chỉ được vài hôm đầu, công việc lại đúng vào thời điểm quan trọng, bố lại liên tục bỏ bữa và về muộn, cộng thêm công việc giảng dậy thêm buổi tối của tôi nên tôi cũng không thể sát sao theo dõi sức khỏe của bố được.

Chưa kể, thời gian gần đây không hiểu sao do áp lực gì mà bố tôi luôn trầm ngâm trong phòng rất lâu và còn hút thuốc. Tôi càng sốt ruột cứ đi ra vào nhắc nhở nhẹ nhàng không được, nói nặng cũng không xong. Sốt ruột hơn 1 tháng sau tôi giục bố đi khám lại và kết quả cho thấy gan nhiễm mỡ của ông chẳng hề thuyên giảm.

Lòng tôi lại như lửa đốt, thấy bố vẫn điềm nhiên hút thuốc tôi bỗng giận quá cáu gắt lên với bố, và đổ lỗi vì bố nể bạn bè, nể đối tác mà không chịu chữa bệnh. Bố chỉ im lặng và không nói gì và điều đó khiến tôi càng tức điên lên và bỏ đi.

Tới tối đang ở nhà người bạn, thấy bố nhắn tin và nói tôi về nhà nấu cơm cho bố ăn và nói chuyện. Sau buổi tối hôm đó, 2 bố con tôi làm lành và bố nói sắp tới xong dự án của công ty bố sẽ tạm nghỉ ngơi để tập trung việc chữa bệnh.

Bẵng đi một thời gian dài, tôi bận chuyện thi lên cấp giáo viên, bố thì bận các dự án của công ty nên cả hai bố con đều đều quên khuấy  đi chuyện tái khám định kỳ theo lịch hẹn bác sỹ.

Như đã giữ lời hứa với tôi, sau khi dự án kết thúc bố xin nghỉ để tập trung chữa bệnh và có nhiều thời gian dành cho gia đình hơn.

Chỉ sau một thời gian ngắn mà nhìn bố hốc hác, suy yếu, da vàng, nhợt nhạt quá. Tôi khuyên bố nên đi khám trở lại vì sợ bệnh gan nhiễm mỡ nặng hơn. Vì ngày hôm đó tôi có việc nên không cùng ông đi khám được. Khi về ông cười nói bảo tôi không cần phải lo lắng vì thời gian vừa qua ông tập trung quá nhiều cho công việc cho nên cơ thể mới bị mất sức.

Tôi mừng quá, vậy là sau bao nhiêu năm cống hiến, ông đã được nghỉ ngơi đúng tuổi già, bản thân thanh thản và tận hưởng thời gian nghỉ dưỡng. Hai bố con bàn kế hoạch sẽ vào Nam thăm bà con và một tin vui nữa tới gia đình tôi là dự tính cuối năm tôi sẽ lấy chồng.

Nên xem: Điều trị gan nhiễm mỡ như nào cho hiệu quả

GAN NHIỄM MỠ TIẾN TRIỂN TỚI UNG THƯ GAN

gan-nhiem-mo-da-cuop-di-nguoi-cha-cua-toi

Bệnh gan nhiễm mỡ phát triển thành ung thư đã lấy đi người cha thân yêu của tôi

Nhưng những ngày bình yên ấy vốn chẳng được bao lâu. Trước ngày đi vào Nam, trong lúc đợi bố chuẩn bị đồ đạc tôi thấy điện thoại của bố liên tục đổ chuông. Tới lần thứ 2, tôi bấm nút nghe như mọi lần để báo bố đi vắng, 1 lúc nữa hãy gọi lại, thì bất ngờ đầu dây bên kia nói: “Chú Hải à, tôi, bác sỹ Phúc đây. Hôm trước tôi đã chỉ định ngày xạ trị cho chú, nhưng hôm nay không thấy anh tới, có chuyện gì sao?”.

Tôi lắp bắp hỏi lại: “Xạ… xạ gì cơ? Bố tôi làm sao mà xạ trị”.

“À, xin lỗi chị nhà, tôi tưởng chú Hải. Ông ấy chưa nói gì với chị sao? Bố chị mắc ung thư gan, chúng tôi đang lên phác đồ điều trị cho anh ấy, nhưng hôm nay không thấy chú ấy tới theo lịch hẹn”.

Tôi bàng hoàng đánh rơi chiếc điện thoại. Tại sao bố không hề nói với tôi về căn bệnh này? Bố sợ điều này sẽ khiến tôi suy sụp chăng? Và quả thực, thông tin đó khiến tôi chẳng thể nào gượng dậy nổi.

Thời buổi hiện đại, thông tin về những căn bệnh quái ác hàng ngày gieo rắc nỗi sợ hãi trong tâm trí mỗi người. Chỉ nghe đến 2 từ ung thư thôi, là tôi đã run rẩy chân tay, tôi khóc đỏ hoe mắt cho tới khi bố bước ra. Nhìn thấy bố, tôi vẫn không tin rằng, ông đang giấu tôi căn bệnh mình đang mang, ông một mình âm thầm chiến đấu với sự sống từng ngày mà tôi chẳng hề hay biết.

Đó là chuyến du lịch cuối cùng của hai cha con tôi. Những ngày sau đó, tôi đã cùng bố chiến đấu trong bệnh viện, với những đợt xạ trị và những cơn đau đớn.

Theo như những gì bác sỹ nói, căn bệnh gan nhiễm mỡ kéo dài, không được điều trị đúng cách, lại chẳng kiêng khem khiến lá gan của ông bị tổn thương, dẫn tới xơ gan và cuối cùng là giai đoạn ung thư gan.

Căn bệnh mà tôi lo lắng gần bao năm qua cuối cùng cũng để lại biến chứng thật khó lường. Nhưng giờ đây, có trách móc, có khuyên nhủ bố thì tôi cũng chẳng thể thay đổi được điều gì. Việc duy nhất tôi có thể làm, là vui vẻ, lạc quan giúp bố đang điều trị bệnh.

Một thời gian sau đó, bố tôi đã mất sau 1 cơn đau dày xéo cơ thể ông. Trước khi ra đi, ông cầm thật nhẹ tay tôi và mong tôi sẽ sống cuộc sống hạnh phúc bên người tôi yêu. Còn tôi, có nỗi đau đớn nào hơn khi chứng kiến người cha mà tôi yêu thương nhất lìa xa cõi đời?

HÃY ĐỂ CHUYÊN GIA TƯ VẤN CHO BẠN

Chúng tôi luôn mong muốn bênh nhân thuận tiện và được tư vấn trong thời gian phản hồi nhanh nhất. Hãy phản hồi cho chúng tôi để chúng tôi có thê phục vụ bạn tốt nhất

Scroll To Top